• Người mẹ tuyệt vời trong trái tim con !

    Người mẹ tuyệt vời trong trái tim con !

        Má thường bảo : “Chị em bay cố gắng học lên, má còn khỏe mạnh chừng nào lo cho chị em bay ăn học. Anh ba mày với con bé Lớn nghĩ học giữa chừng tụi nó khồ, còn tụi con cố lên, má sẽ lo được…” Lời nói của má luôn trong tâm trí con, con biết ở cái đất này người nông dân bán mặt cho đất, bán lưng cho trời thì không thể nào đỡ khổ, chỉ có con đường học tập thì mới thoát ra khỏi cái khổ, nghèo đói này. Con biết má luôn lo lắng, yêu thương anh chị em con, cả cuộc đời má vất vả nhiều. Con biết từ ngày đôi chân ba không còn nguyên vẹn , mười hai năm trời má chật vật, chạy đôn chạy đáo, bao nhiêu công việc nặng nhọc từ một tay má gánh vác. Thương con, má dạy sớm, thức khuya, chắc chiu từng đồng tiền để chị em con được đến trường bằng bạn bằng bè. Rồi những đêm má khóc một mình, má khóc trong nổi đau thể xác lẫn tinh thần, bàn tay gày guộc, làn da má bị xám lại vì nắng vì mưa. Con, một đứa con không phải không ngoan ngoãn, lúc nào cũng vâng lời má, làm công việc nhà giúp má, luôn cố gắng học tập. Anh chị em con lúc nào cũng yêu thương và hiểu cho má.

    Má biết không? Một đứa con gái như con, không phải không biết thương ai. Má thường nói: con bé Nhỏ lạnh lùng lắm, chẳng thương má nó đâu”. Những câu nói đùa lúc em nựng, nũng nịu với má, còn con thì không khi nào biểu lộ một cái hôn, hay ôm má. Con cũng thừa nhận là tính con ít nói, ít bọc lộ cảm xúc, trong nhà con cũng ít khi nói chuyện, con không biết biểu lộ tình thương yêu, nhưng lòng con má có biết. Những lúc má buồn, con khóc. Lúc mà bị bệnh con chỉ mong muốn má đừng bao giờ bệnh, không có má ở nhà một ngày nhà mình như u sầu đi hẳn. Một đứa con trai không biểu lộ tình cảm còn nghe được, con một đứa con gái của má là vậy đó. Làm sao được khi tính tình mỗi người một khác, mong má hiểu con.

    Ngày con đi lên thành phố má đi cùng con, lên nhập học cho con, lo chỗ ở rồi má mới yên tâm, trước lúc đi ba má đã cãi lộn nhau, những mâu thuẫn, xung đột xảy ra thường xuyên. Anh chị em con đã chứng kiến quá nhiều, con hiểu má, đôi lúc thấy căm giận ba. Nhưng con biết sai lầm không phải từ một phía, ba bệnh tật, nóng nảy, thô bạo, luôn mặc cảm vì tàn tật. Má chịu đựng, nhẫn nhục, nhưng đôi lúc không kìm chế được. Nước mắt con chảy, chảy hoài vì tủi thân lẫn thương má nhiều. Trước lúc đi học xa, vậy mà nhà mình như thế, ba không nói lời gì, má và con lặng lẽ bước đi… Trên xe, sự im lặng của hai má con, không nói lời nào, mỗi người có suy nghĩ riêng. Con nhìn má đau lòng lắm. Người đàn bà đảm đang, tiếp xúc xã hội chẳng thua kém ai nhưng ai biết hằn sâu trong đôi mắt kia bao đêm khóc và đêm nay cũng vậy.

    Trưa nay nghe điện thoại má gọi lên, khuyên cố gắng học , ăn uống đầy đủ, má sẽ lo, yên tâm học hành. Một triệu đồng má vừa gửi lên, con biết má chạy vạy lo mượn khắp nơi mới được. Vào đại học , đó là ước mơ của bao người nông dân cho con mình nhưng đó cũng là vấn đề lớn, nào lo tiền ăn, tiền học, tiền ở,… rồi dây bao nhiêu nổi vất vả lại ập lên đôi vai gầy của má. Chiều nay, một buổi chiều xa quê buồn bã, nơi ấy có dáng má gầy còm đang đi về trên con đường đầy nắng.

    Con yêu má ! Người mẹ nông dân tảo tần vì đàn con. Má biết không, đêm hôm qua nằm mơ thấy má. Má mặc chiếc áo dài nhung thật đẹp, cổ đeo vòng hạt, má mỉm cười với con, nụ cười ấy, chao ôi thân thương biết bao. Má đẹp quá! Chưa bao giờ con thấy má đẹp như lúc này. Chiếc áo dài mà hơn nửa đời người má chưa may được, chiếc áo trong mơ ấy thật đẹp. Má biết không, có lẽ vì xa nhà nên con nhớ nhà, nhớ má, nhớ những ngày má con mình lên rẫy, những ngày mùa tấp nập với bao lo toan. Và giờ đây, ngày muà đã bắt đầu, mùa thu hoạch cà phê, đó cũng là lúc vui vẻ của người dân quê mình, mà cũng là lúc má bận bịu, là lúc má gầy guộc hơn. Bây giờ con đi xa, công việc của má lại bận bịu hơn, má ơi hãy cố gắng lên, con thương má nhiều!

               Xin dành một phút bình yên nơi người mẹ quê nhà.

     

     

    Phạm Thị Thu Oanh – GV Văn